-Bạn có mơ thấy cái chết không?-
Tháng tư giữa mùa Xuân, sau một đợt rét nàng Bân, nhiệt độ cuối cùng cũng từ từ tăng trở lại.
Ngày 17 tháng 4, thứ Bảy.
Thời tiết hôm nay không được tốt lắm.
Trời tờ mờ sương mù dày đặc, ánh nắng không xuyên qua được mây đen, sáu giờ mười phút sáng, Thành phố Phụng Hưng chìm trong một màn sương xám xịt.
Trong một con hẻm ở khu phố cổ, một cánh cửa sắt kéo ra một khe hở, một người đàn ông mặc áo khoác gió màu nâu sẫm kéo vali, nghiêng người bước ra.
Động tác của anh rất nhẹ nhàng, rõ ràng là không muốn làm phiền người khác.
Nhưng khi anh ta quay người định đóng cửa, một giọng nam trẻ tuổi vang lên.
"Đi ngay bây giờ sao?"
Người đàn ông áo khoác gió nghe tiếng ngẩng đầu.
Một thanh niên khoác áo choàng tắm từ lối vào đi ra, che miệng ngáp một cái.
Anh trông khoảng hơn hai mươi tuổi, dáng người cao ráo, ngũ quan tinh xảo, mũi cao môi mỏng, mắt sâu và dài, khóe mắt hơi xếch lên, làn da trắng sứ, tóc và mống mắt đều màu hạt dẻ, cả người toát lên vẻ nhạt nhòa, hơi giống con lai.
"Ừm, tàu cao tốc khởi hành lúc bảy giờ mười lăm phút."
Người đàn ông kéo vali gật đầu.
"Đi đường bình an."
Thanh niên trả lời rất dứt khoát, cuối cùng còn vẫy tay chào đối phương.
"..."
Người đàn ông áo khoác gió hơi do dự, nhưng vẫn không nhịn được hỏi:
"Vậy cậu... lúc đó phải làm sao?"
Anh ta nói một từ ở giữa rất mơ hồ, nhưng cậu thanh niên đã hiểu.
"Không sao, dù sao tháng sau sư phụ sẽ sắp xếp người mới đến mà."
Thanh niên cong mắt, mỉm cười nhẹ.
"Trước đó thì vẫn luôn có cách."
Người đàn ông áo khoác gió còn muốn nói gì đó, há miệng rồi lại nuốt lại lời vào trong.
"Vậy..."
Anh ta thở dài:
"Bắc Tuyền, cậu phải tự bảo trọng đấy, tạm biệt."
Nói xong, người đàn ông áo khoác gió kéo vali, đi vào con hẻm cũ kỹ đầy sương mù.
...
Thanh niên được gọi là Bắc Tuyền đứng ở lối vào, khoanh tay, nhìn theo bóng lưng người đàn ông áo khoác gió cho đến khi không còn nhìn thấy nữa.
"Ôi, người thứ ba rồi... Mình đúng là một tên đàn ông tồi mà."
Anh đưa tay gãi gãi mái tóc màu hạt dẻ của mình.
"Nhưng cái vấn đề lúc thiếu người đó, đúng là phải giải quyết."
Bắc Tuyền vừa lẩm bẩm một mình, vừa quay người đi đến một cái bàn cạnh lối vào, cúi người lục lọi trong ngăn kéo một lúc, tìm thấy một cây bút dạ và một tờ giấy A4.
Mở nắp bút, anh vung bút viết một tờ thông báo tuyển dụng:
Công ty phát thanh Tam Đồ Xuyên hiện đang tuyển một trợ lý.
Không giới hạn giới tính, tuổi tác, không yêu cầu kinh nghiệm làm việc.
Yêu cầu sức khỏe tốt, gan dạ, cẩn thận, có thể thức khuya.
Lương thưởng thỏa thuận.
***
"Cậu em, phía trước đang sửa đường, đường một chiều phải đi vòng qua bên cạnh."
Tài xế taxi tranh thủ lúc đèn đỏ quay đầu lại, nói với hành khách ngồi ở ghế sau:
"Cậu thấy tôi dừng xe ở ngã tư được không? Cậu đi bộ vào vài phút là đến."
Vệ Phục Uyên ngồi ở ghế sau nhíu mày, trên mặt lộ ra vẻ khó chịu, nhưng vẫn gật đầu.
"Ừm."
Cậu đáp một tiếng.
Taxi tấp vào lề ở ngã tư, Vệ Phục Uyên xuống xe, mở định vị điện thoại, xác nhận phương hướng, đi qua một đoạn đường nền đất lồi lõm, rẽ vào một con hẻm.
Vệ Phục Uyên là người bản địa Phụng Hưng, nhưng cậu là một đứa con ông cháu cha có nền tảng gia đình giàu có, từ nhỏ đã sống trong những căn hộ lớn ở khu đô thị mới, trong ký ức của cậu, số lần mình đến gần đây chỉ đếm trên đầu ngón tay, và phần lớn chỉ là tình cờ đi ngang qua.
Là một cố đô ngàn năm tuổi, khu phố cổ của Thành phố Phụng Hưng vẫn còn giữ được bố cục năm xưa, đường phố vuông vắn, hẻm hóc chằng chịt, các tòa nhà cũng rất thấp. Hầu hết các ngôi nhà dọc phố đã hơn ba mươi năm tuổi, dù đã được sửa chữa nhiều lần, vẫn không che giấu được dấu vết của thời gian.
Vệ Phục Uyên vừa đi vừa cúi đầu nhìn điện thoại.
Tín hiệu trong hẻm không tốt lắm, độ trễ nghiêm trọng, bất chợt cúi đầu, thường sẽ phát hiện tam giác định vị đột nhiên nhảy một đoạn.
Lạ nước lạ cái, định vị lại không dùng được, vì vậy hai mươi phút sau, Vệ thiếu gia đương nhiên bị lạc đường.
Cậu đứng trong một con hẻm chật hẹp không tên nào đó, bực bội liên tục refresh điện thoại.
Nhưng dù cậu có chuyển sang bản đồ nào, thì cũng chỉ báo lỗi kết nối mạng, hoặc con trỏ nhấp nháy loạn xạ như bị điên, hai lần định vị có thể cách nhau hơn nửa cây số.
"Chết tiệt!"
Vệ Phục Uyên tức đến muốn đập điện thoại.
Vệ thiếu gia vừa sinh ra đã ngậm thìa vàng đã lâu rồi không cảm thấy uất ức như vậy.
Cậu cảm thấy gần đây mình đúng là gặp vận đen, số phận đen đủi đến cực điểm.
Vệ Phục Uyên năm nay hai mươi mốt tuổi, là sinh viên năm ba chuyên ngành Quản trị Kinh doanh của trường Đại học Phụng Hưng danh tiếng.
Cậu cao ráo, đẹp trai, thường xuyên luyện tập karate và Krav Maga, ngoại hình và vóc dáng dễ dàng đánh bại hơn chín mươi phần trăm người mẫu chuyên nghiệp, cộng thêm thành tích học tập không tệ, gia cảnh giàu có, đúng là hình mẫu của người chiến thắng cuộc đời, từ nhỏ đến lớn đều thuận buồm xuôi gió.
Cho đến nay, thất bại lớn nhất mà cậu từng gặp phải, cũng chỉ là trật khớp vai trước đêm thi đấu karate vì chơi ván trượt, bỏ lỡ cơ hội giành huy chương vàng mà thôi.
Tuy nhiên, nửa năm trước, cậu về nhà mừng sinh nhật mẹ, trong bữa tiệc uống hơi nhiều, men say lên đầu, lỡ lời, lại tự mình công khai xu hướng tính dục trước mặt cả gia đình họ hàng.
Vệ thiếu gia công khai giới tính thật sự rất sảng khoái, hậu quả cũng vô cùng nghiêm trọng.
Mẹ Vệ kinh ngạc đến suýt ngất, ba Vệ thì tức giận đến bốc khói, ngay tại chỗ đuổi đứa con bất hiếu này ra khỏi bữa tiệc, ra lệnh không được về nhà, đồng thời cắt đứt mọi nguồn tài chính của cậu.
Một đồng tiền làm khó anh hùng.
Sau sáu tháng kiên trì, cậu thiếu gia lớn từ nhỏ đã không phải lo ăn mặc cuối cùng cũng nếm trải được nỗi khổ của việc phải chia một đồng tiền thành hai nửa để tiêu.
Tiền tiết kiệm của Vệ Phục Uyên đã gần cạn, không còn đủ tiền thuê căn hộ loft cao cấp sáu nghìn tệ một tháng, lại vì là sinh viên ngoại trú nên không có ký túc xá, đã sắp phải lang thang đầu đường xó chợ.
Cậu không muốn nhượng bộ ba mẹ mình, lại cố chấp giữ thể diện không chịu cầu cứu bạn bè người thân, cũng không thể để bạn học phát hiện ra hoàn cảnh khó khăn của mình...
Không còn cách nào khác, Vệ Phục Uyên chỉ có thể nghĩ đến việc đi làm thêm để kiếm tiền sinh hoạt.
Chỉ là công việc làm thêm này cũng không dễ tìm.
Mặc dù chương trình học năm ba của cậu không quá nặng, nhưng cũng không thể thường xuyên xin nghỉ, chỉ có thể chọn những công việc có thời gian làm việc linh hoạt.
Vệ thiếu gia lại sợ bị người quen phát hiện, những công việc như giao hàng, rửa bát, phát tờ rơi đều không được xem xét, lại còn thêm những điều kiện khắt khe như địa điểm làm việc đủ xa trường, lương không ít mà còn bao ăn bao ở, thì càng khó tìm được công việc ưng ý.
Vệ Phục Uyên lướt qua các trang web tuyển dụng hai ngày, cuối cùng mới tìm được một công việc bán thời gian là nhân viên sắp xếp hàng hóa trong kho siêu thị ở khu phố cổ này – mặc dù tiền ít hơn nhiều so với dự kiến, nhưng làm việc trong kho không cần lộ mặt, buổi tối còn có thể ở trong phòng trực, tạm thời cũng coi như chấp nhận được.
Hôm nay, Vệ Phục Uyên đến phỏng vấn. ( app TYT - tytnovel )
Chỉ là cậu hoàn toàn không ngờ rằng mình lại bị lạc trong con hẻm sâu.
Rõ ràng kho hàng phải ở gần đây, nhưng định vị cứ quay loạn xạ, Vệ Phục Uyên đã đi đi lại lại ba lần trên đoạn đường này, cứ như bị ma dẫn lối mà không thể thoát ra.
"Mẹ kiếp, mình bị ma ám rồi sao!"
Khi lần thứ ba đi qua cùng một ngõ hẻm, Vệ thiếu gia bực bội cuối cùng cũng bùng nổ.
Cậu muốn tìm người hỏi đường, nhưng rõ ràng là chín giờ sáng cuối tuần, mà con hẻm này lại yên tĩnh đến đáng sợ.
Mỗi cánh cửa, mỗi ô cửa sổ mà Vệ Phục Uyên đi qua đều đóng kín mít. Suốt mười phút, đừng nói là người sống, cậu còn chẳng thấy được một con mèo hoang nào.
Xung quanh yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Cơn gió còn mang theo chút lạnh của mùa xuân cũng đột nhiên ngừng lại vào một khoảnh khắc mà cậu không để ý.
Vệ Phục Uyên đứng trong con hẻm không một bóng người, bất chợt rùng mình.
Trong thoáng chốc, thậm chí cậu còn cảm thấy cả con đường xi măng dưới chân cũng trở nên không chân thật.
Nhưng làm sao có thể gặp ma giữa ban ngày ban mặt được?
Là một người theo chủ nghĩa duy vật kiên định, Vệ Phục Uyên chưa bao giờ tin vào chuyện ma quỷ.
Hơn nữa, cậu tự hỏi mình là một người đàn ông cao gần một mét chín, lại còn là trai zin, theo lý mà nói chắc chắn dương khí ngút trời, vậy thì tà ma nào dám động đến cậu chứ?
Vệ Phục Uyên tự an ủi mình như vậy, nhưng bước chân lại không tự chủ được mà ngày càng nhanh hơn.
– Đây chỉ là một con hẻm!
Vệ Phục Uyên cố gắng kìm nén sự lo lắng trong lòng, không ngừng tự nhủ – mình chỉ bị lạc đường, chỉ bị lạc đường mà thôi!
Tháng Tư ở Thành phố Phụng Hưng, nhiệt độ chỉ khoảng mười mấy độ, Vệ Phục Uyên ỷ mình còn trẻ khỏe, chỉ mặc áo ba lỗ dệt kim mỏng bên trong áo khoác, thực sự không thể nói là "nóng" được.
Nhưng lúc này cậu đã mồ hôi đầm đìa, những giọt mồ hôi lạnh lớn chảy dài trên trán, thấm ướt cổ áo sơ mi.
Một bước, hai bước, ba bước...
Vệ Phục Uyên trong lòng vô cùng sốt ruột, bước chân tăng tốc, không tự chủ được mà bắt đầu chạy.
– Sao lại không thể thoát ra được chứ!?
Cậu vừa chạy vừa điên cuồng lướt điện thoại, cố gắng refresh lại vị trí chính xác của mình trên định vị.
Ngay khi Vệ Phục Uyên rẽ qua một góc nào đó, một cánh cửa phía trước bất ngờ mở ra.
"Rầm!"
Cánh cửa mở ra quá đột ngột, Vệ Phục Uyên lại đang bực bội cắm đầu chạy, hoàn toàn không phanh lại được, cứ thế mà đâm thẳng vào.
Vệ thiếu gia ôm trán ngồi phịch xuống đất, cánh cửa bật mạnh trở lại, đồng thời phía bên kia cũng phát ra một tiếng kêu kinh ngạc khe khẽ.
Vệ Phục Uyên ôm trán ngẩng đầu lên.
"Mẹ kiếp, ông cố nội nhà mày –"
Lời nói của cậu nói được một nửa, trực tiếp mắc kẹt trong cổ họng.
Một người đàn ông trẻ tuổi thò đầu ra từ sau cánh cửa, đang nhìn cậu với vẻ mặt kinh ngạc.
Phải nói rằng, vẻ ngoài của người đó thực sự quá hợp với gu thẩm mỹ của Vệ thiếu gia.
Nói thế không phải nói người đàn ông đó đẹp đến mức nghiêng nước nghiêng thành, mà là ngũ quan tinh xảo sâu sắc, kết hợp với khuôn mặt hơi gầy, toát lên một khí chất tươi sáng khiến người ta khó lòng rời mắt, cộng thêm làn da trắng như tuyết và màu mắt, màu tóc hơi nhạt, trông như một bức tượng ngọc trắng được điêu khắc tinh xảo.
Vệ Phục Uyên hôm nay bị giật mình không ít, đâm đầu vào cánh cửa, còn ngã sấp mặt, tâm trạng lẽ ra phải rất tệ, nhưng người gây tai nạn lại là một anh chàng đẹp trai, cậu cảm thấy mình có thể khoan dung một chút.
"Này."
Anh chàng đẹp trai có mái tóc màu hạt dẻ sau cánh cửa nghiêng đầu, "Cậu không sao chứ?"
Vệ Phục Uyên đứng dậy, phủi bụi trên quần.
"Không, không sao."
Cậu nói lắp một chút, "Hình như tôi bị lạc đường... Siêu thị Kim Hà đi đường nào?"
"Siêu thị Kim Hà?"
Người đàn ông nhướng mày, giơ tay chỉ vào phía sau Vệ Phục Uyên:
"Đi thẳng theo con hẻm này, đi một trăm mét sẽ có một ngã tư, rẽ phải là đến."
Vệ Phục Uyên thầm nghĩ con hẻm này mình đã đi ít nhất dăm ba lần rồi, chưa từng thấy ngã tư nào, đồng thời quay đầu lại nhìn—
Cậu hít một hơi lạnh.
Nửa phút trước rõ ràng con hẻm không một bóng người, không biết từ lúc nào lại có thêm một ông lão tay xách lồng chim đang thong thả đi bộ, xa hơn nữa còn có một phụ nữ trung niên xách xô nước từ sân nhà mình ra, đứng trên bậc thang tưới nước.
Gió đông hơi se lạnh thổi qua cổ cậu, khiến Vệ Phục Uyên bất giác rùng mình.
Tiếng gió, tiếng chim hót, tiếng nước té, tiếng lá cây xào xạc, và một vài âm thanh vụn vặt không rõ tên…
Vệ Phục Uyên đã hơi không rõ mình có phải bị ma ám rồi không.
Nếu không, sao cậu lại có ảo giác, ngay vừa rồi, khoảnh khắc quay đầu lại, mình lại từ một nơi không rõ tên nào đó quay trở về nhân gian.
"Cảm ơn."
Vệ Phục Uyên quay đầu lại, khô khan cảm ơn chàng trai tóc màu hạt dẻ đã chỉ đường cho mình.
Đối phương cười cười, không trả lời.
"Này, Bắc Tuyền!"
Lúc này, một giọng phụ nữ trẻ từ trong nhà vọng ra, "Anh chỉ mở cửa thôi mà, nhanh lên được không?"
Người được gọi là Bắc Tuyền trả lời "Đến ngay", rồi cài chặt cửa, quay người vào nhà.
Vệ Phục Uyên lúc này mới nhận ra, tòa nhà hai tầng cũ kỹ trước mặt này, hóa ra lại là một công ty phát thanh tên là "Tam Đồ Xuyên".
—Vừa rồi mình có thấy công ty này không?
Vệ thiếu gia rất hoang mang.
Vì lạc đường, Vệ Phục Uyên đã đi đi lại lại trong con hẻm này dăm ba lần, các tòa nhà hai bên đường đều đã quen mắt đến bảy phần, nhưng dù cậu có cố nhớ lại thế nào, cũng không thể nhớ ra mình có từng thấy tòa nhà tường gạch đỏ này chưa.
Nhưng cậu không có thời gian để tìm hiểu sâu vấn đề này.
Vì Vệ Phục Uyên vừa liếc mắt, đúng lúc nhìn thấy tờ thông báo tuyển dụng dán trên cột cửa.